Thứ năm, ngày 30 / 03 / 2017
RSS sachyte.com

MN_HOME Sức khỏe giới tính Giới tính

Cái chết cận kề

Đầu óc Linh Hà mụ mị, nửa tỉnh nửa mơ. Cô thấy mình bị rơi, phía dưới sâu hun hút. Cái chết cận kề với cô. Chập chờn trong cơn mơ Linh Hà nhớ ra điện thoại của mẹ đã hỏng từ tuần trước. Cô bấm số anh trai, số cha, số bạn bè... Không một ai bắt máy. Vừa bị mất máu, vừa đau, vừa đói và lạnh, người như muốn lả đi.

Truyện: Em là les


» Tập 1: Les không có tội

 

Tập 2: Cái chết cận kề

 

Chiếc xe máy rung lên vì chạy quá tốc độ. Mắt Linh Hà cay xè. Trời tối đen. Cô cứ đi như vậy suốt 3 tiếng đồng hồ. Đường lạ, không một bóng nhà. Núi đá bao bọc lấy con đường. Một vệt trắng phập phồng cạnh khúc cua. Linh Hà căng mắt nhìn nhưng không rõ là cái gì. Cô nhìn vào gương chiếu hậu, vật trắng vẫn lờ mờ phía sau. Vách núi ập đến. Cô phanh gấp. Linh Hà văng ra khỏi xe. Toàn thân như bị tiêm thuốc tê. Chân cô không cử động được.

 

Linh Hà cảm thấy sợ. Điện thoại cô bị văng ra, nằm ngay cạnh bờ vực. Linh Hà gắng sức lết ra chỗ điện thoại. Mỗi lần nhích là chân cô lại đau. Tim đập dồn dập. Mồ hôi vã ra. Nước mắt cô giàn giụa. Linh Hà quờ được một cành cây khô. Cô cố dùng cành cây để gạt chiếc điện thoại lại gần. Cành cây mục gẫy làm đôi, đẩy chiếc điện thoại ra gần mép vực. Còn khoảng 20cm nữa tay cô có thể chạm vào chiếc điện thoại. Gió lớn. Chiếc điện thoại chênh chao.

 

Máu ở chân Linh Hà tứa ra. Xương chân cô chắc cũng đã gãy. Linh Hà cắn môi thật mạnh chống tay cố lết ra. Môi cô khô lại. Mặt tái xanh. Đất bẩn, mồ hôi và máu nhầy nhụa trên thân thể. Mắt cô hoa đi. Trời đất quay vòng vòng một màu đen. Gió ngày một mạnh hơn.

 

Chiếc điện thoại nghiêng nghiêng trực rớt xuống vực. Lấy hết sức bình sinh, Linh Hà cố lết. Vết đau ở chân như thể đã lan tới tim. Mỗi lần nhích là tim lại đập rộn rã. Cô hổn hển thở. Môi tứa máu vì bị cắn nát. Đúng lúc Linh Hà với được chiếc điện thoại thì gió đổ ào tới. Lá khô, cây khô bị kéo rớt xuống vực.

 

Đầu óc Linh Hà mụ mị, nửa tỉnh nửa mơ. Cô thấy mình bị rơi, phía dưới sâu hun hút. Cái chết cận kề với cô. Chập chờn trong cơn mơ Linh Hà nhớ ra điện thoại của mẹ đã hỏng từ tuần trước. Cô bấm số anh trai, số cha, số bạn bè... Không một ai bắt máy. Vừa bị mất máu, vừa đau, vừa đói và lạnh, người như muốn lả đi.

 

 

Linh Hà nhớ ra trong túi quần có mấy lát Hồng sâm khô. Lúc ra viện bà chị mang bầu ấy đã nhét vào tay cô. Cô từ chối không lấy nhưng bà chị mới quen cứ nhìn cô như van nài. Chị thương xót cô như thương một đứa em tội nghiệp bị bỏ rơi. Chị bảo “em cứ cầm lấy mà dùng. Mấy lát Hồng sâm khô này chị mua bên công ty Khổng Gia, tốt mà cũng rẻ thôi. Em đừng ngại gì hết”. Cô cầm cho chị vui. Nước mắt cô lại trào ra. Dạo này hình như tuyến lệ của cô có vấn đề. Cô dễ dàng khóc khi được quan tâm, dù chỉ là một sự quan tâm nhỏ nhặt.

 

Mùa đông miền bắc lạnh đến tê cóng. Gió như bị một lời nguyền rủa. Tiếng gió như tiếng rít qua kẽ răng, như tiếng xé trời, như tiếng thét khóc của một kẻ điên. Năm ấy có một cô bé tuổi đôi mươi xõng xoài nằm ngay miệng vực, run rẩy nắm chặt chiếc điện thoại đã vỡ nát màn hình, toàn thân tím tái. Cô gọi điện cầu cứu mà không ai đoái hoài. Máu cô bé chảy ra rồi khô lại. Nước mắt rỉ ra rồi cũng tự ráo. Trong cơn mê man cô bé nghe thấy tiếng gọi của một ai đó rất quen. Cô bé gắng gượng he hé mắt, xung quanh chỉ toàn một màu trắng, bóng người lờ mờ rồi nhạt nhòa biến mất.

 

Mẹ Hà Linh xoa hai tay vào nhau, xuýt xoa vì lạnh. Đi làm về bà phải tất tả lo chuyện bếp núc, nhà cửa. Hai bàn tay và gót chân bà nứt nẻ như người phải làm đồng. Gió rít lên từng hồi. Nước lạnh như ướp đá. Bà tỉ mẩn ngồi giặt từng chiếc quần áo. Ông chồng vắt chân nằm xem bóng đá. Thằng con trai đi làm về cũng xà ngay xuống. Hai bố con là hai chiến tuyến. Mỗi lần bóng bay vào lưới là lại có một kẻ cười giòn tan, phấn khích và một kẻ lèm bèm chửi rủa. Bà Phương nghe mãi cũng thành quen. Trong chính ngôi nhà của mình bà thấy lạc lõng.

 

Mấy ngày Linh Hà không về nhà, bà lo lắng nhưng không dám biểu lộ ra. Bà sợ cái nhìn như nảy lửa của ông. Với ông Hùng đứa con gái giờ đã chết. Ông không chấp nhận một đứa con lưỡng tính, lông bông. Mỗi lần bà nói đến Linh Hà là ông chau mày lại đầy vẻ ghê tởm. Mấy lần bà lén lấy máy chồng gọi điện cho con nhưng đều không liên lạc được. Linh Hà từ nhỏ đã độc lập, lên cấp 3 rồi vào đại học đều sống xa nhà nên bà cũng phần nào bớt lo. Bà là người gần gũi nhất với con, bà hiểu nó là đứa không muốn một cuộc sống an phận bình thường, nó luôn muốn bay nhảy, có hoài bão ước mơ. Nhưng dù sao nó cũng vừa mới ra trường, bon chen ở đất Sài Gòn không có tiền cũng không anh em họ hàng, chẳng biết mọi chuyện sẽ xoay sở ra sao?

 

Linh Hà bước vào nhà với bộ dạng nhếch nhác, mặt trầy xước, một chân bó bột, nách chống cây nạng. Tay cô ôm một đùm lùm lùm chẳng biết là cái gì. Bà mẹ hoảng hồn chạy ra. Thì ra cái đùm lùm lùm là một đứa nhỏ sơ sinh, chắc mới đẻ được mấy tuần.

 

Sachyte.com

  

Hiện chưa có bình luận nào

Họ Tên:
Email:

Nội dung: