Thứ tư, ngày 29 / 03 / 2017
RSS sachyte.com

MN_HOME Sức khỏe giới tính Tâm sự

Chiến thuật của vợ

Anh ngồi lặng thinh nhìn từng giọt cà phê rơi xuống tách. Tiếng nhạc dìu dặt và không khí yên tĩnh khiến lòng anh đỡ hỗn loạn hơn, mọi bực tức dường như cũng vơi bớt.

Anh ngồi lặng thinh nhìn từng giọt cà phê rơi xuống tách. Tiếng nhạc dìu dặt và không khí yên tĩnh khiến lòng anh đỡ hỗn loạn hơn, mọi bực tức dường như cũng vơi bớt.


Chiến thuật của vợ


Anh nhìn bàn tay mình - bàn tay đã giơ lên nhưng may mắn dừng lại đúng lúc. Nếu lúc đó anh không tình cờ nhìn vào bức ảnh gia đình sau lưng vợ, vào ánh mắt hạnh phúc của con gái trong tấm ảnh ấy, nếu không phải một giây anh định thần lại để lý trí có cơ hội chiến thắng, và nếu anh không dắt xe ra ngoài như một sự đầu hàng… mọi việc sẽ đi đến đâu?

Anh không phải một người dễ bực tức, càng không phải hạng đàn ông lấy chân tay để giải quyết vấn đề. Từ khi vợ chồng lấy nhau, từ giận dỗi vu vơ đến to tiếng, cãi nhau, rồi chiến tranh nóng, chiến tranh lạnh đủ cả, chưa bao giờ anh động tay động chân với vợ. Anh luôn cho rằng, vợ chồng đầu ấp tay gối, có giận hờn, mâu thuẫn thì đợi khi bình tĩnh giải quyết, hà cớ gì phải làm tổn thương nhau bằng cách vũ phu đó? Với anh, đàn ông mang sức mạnh cơ bắp ra để hành xử với vợ khi cơm chẳng lành là loại phàm phu và lối thị uy thô thiển đó sẽ chỉ dẫn tới việc rạn nứt tình cảm vợ chồng. Không đánh vợ, dù chỉ là một cái tát, đã trở thành nguyên tắc của anh. Thế mà, mới lúc nãy thôi, bàn tay anh suýt nữa đã phá vỡ nguyên tắc ấy. Chỉ bởi lúc đó, cơn giận trong anh bùng phát dữ dội, khiến anh cũng không kiểm soát được mình.

Mọi việc bắt đầu từ một tấm hình, của anh mà lại không phải của anh. Tháng trước, công ty anh tổ chức một chuyến du lịch nho nhỏ. Và, trong đống hình đủ loại tư thế đứng, ngồi, nằm, chạy, đang cười, đang nói, đang làm mặt hề… mà bạn anh chăm chút đưa lên facebook, bỗng nhiên “rơi” ra một cái chụp riêng anh và cô bé mới nhận việc. Cậu bạn chụp gần, lúc anh nói gì đó khiến cô bé cười khúc khích. Thế là “thiên hạ” thi nhau bình luận, nào trông anh vẫn còn phong độ lắm, nào kiếm đâu ra người dễ thương thế, nào ghen tị quá… Những lời trêu đùa tếu táo vô thưởng vô phạt ấy đã làm vợ anh bừng bừng lửa ghen. Rồi, như mọi lần, vợ anh bày trận, đẩy anh về bên kia chiến tuyến.

Vợ anh hay bày trận lúc vợ chồng phải tranh luận bằng âm lượng lớn hơn thường ngày. Cũng bởi tính vợ bộc trực, nóng nảy, hay nghiêm trọng hóa vấn đề, lại cộng thêm “trí nhớ tốt” - nhớ cả những chuyện đáng lẽ cần quên ngay sau đó. Mỗi lúc như thế, anh là người bị động, miễn cưỡng trở thành đối thủ bất đắc dĩ, không biết mình phải như thế nào để vợ thu gọn chiến trường. Nói to thì sợ súng sẽ nổ thật, mà im lặng lại khiến vợ càng điên tiết hơn. Biết tính vợ, anh thường đóng vai một đối thủ “dễ chịu”, hay nhường nhịn, chỉ thỉnh thoảng “phản công” một cách yếu ớt, còn lại là nhìn vợ giương vũ khí. Mà vũ khí của vợ bao giờ cũng là những lời trách móc, nước mắt và hàng ti tỉ những thứ “râu ria” vợ cố lôi vào.

Cái “râu” to nhất trong đám râu ria ấy là chuyện tình cũ của anh. Hồi yêu nhau, vợ cứ nằng nặc gặng hỏi và anh đã làm thỏa mãn trí tò mò của vợ bằng cách tường thuật “chi tiết một phần” lịch sử tình yêu của mình. Vợ anh hay bám lấy nó mỗi lần anh lộ vẻ mặt khổ não muốn kết thúc chiến tranh: “Anh chán em rồi đúng không? Anh thấy hối hận khi lấy em chứ gì? Nếu người ta không đi xa, không chia tay thì anh cần gì đến em đúng không? Anh nuối tiếc vì lúc đó không đủ can đảm đi cùng người ta à?...”. Một phần sự thật mà anh từng kể cộng với nhiều phần vợ tưởng tượng, suy diễn về tình cũ người xưa đẩy câu chuyện đang tranh cãi sang một chiều hướng khác. Vợ anh sụt sùi như mọi oan ức đổ hết lên mình. Rồi những giận hờn từ quá khứ lần lượt sống dậy. Vợ anh lôi ra hết: hồi yêu nhau anh đã có lần tơ tưởng người cũ ra sao, chuyện anh có lần giận vợ đã đùng đùng đưa con về nội chơi đã khiến vợ tủi thân cỡ nào, rồi anh không nhớ sinh nhật vợ, anh lấy lý do bận việc để ít về nhà ngoại, anh đã hứa sẽ ở nhà mỗi tối thứ Bảy mà không thực hiện… Chuyện nhỏ, chuyện to, dù anh nhớ đã giải quyết gọn ghẽ và vợ đã ngoan như con mèo đồng ý bỏ qua, nhưng cứ khi bày trận vợ lại huy động hết. Anh hiểu tính vợ nên dù có chút mệt mỏi cũng không để cho tình trạng trở nên nặng nề hơn.

Lần này bày trận, vợ bắt đầu hỏi anh về “cô ta”: cô ta là ai, tại sao ảnh lại chỉ có hai người, có phải lúc đó anh đang tán tỉnh, tại sao lúc đó cô ta lại nhìn anh âu yếm thế?... Sự việc chẳng có gì như vợ tưởng tượng, thanh minh càng khiến những hoài nghi lớn hơn, thế nên anh chỉ kể sơ về tình huống lúc đó rồi bảo vợ đừng suy nghĩ linh tinh. Trong lòng anh cũng hơi bực tức. Một chuyện bé như con kiến mà vợ cũng làm mình làm mẩy, chẳng lẽ niềm tin của vợ ít nhường ấy? Và đến khi vợ gào lên: “Cái ảnh lù lù ở đấy mà anh còn chối. Anh muốn tán tỉnh người khác thì chia tay đi, cả nhà anh sẽ vui lắm đấy! Chẳng phải tôi với anh không hợp tuổi, bố mẹ anh đã ngăn cản anh từ trước còn gì!”, anh đã giơtay lên...

Đến giờ đón con từ trung tâm ngoại ngữ, anh uể oải dắt xe ra khỏi quán cà phê. Rồi sự việc ngày hôm nay sẽ được “giải quyết ổn thỏa” như mọi khi vẫn thế. Rồi vợ sẽ lại ngoan ngoãn hết sạch mọi nghi ngờ. Nhưng rồi lần sau, sau nữa, khi vợ lại bày trận và lần giận hờn tới có lẽ sẽ là một vũ khí mới, liệu anh có còn một giây định thần như hôm nay? 

Theo PNO

  

Hiện chưa có bình luận nào

Họ Tên:
Email:

Nội dung: